Tư Nghĩa 1 Chp đôi cánh ước mơ trên hành trình vn dm

Ngày tôi còn bé, khi bắt gặp những nữ sinh trường cấp ba Tư Nghĩa 1 với tà áo dài thướt tha trên con đường làng rợp bóng cây, tôi đã thầm yêu thứ trang phục truyền thống giản đơn nhưng đầy duyên dáng ấy! Tâm trí tôi khi đó lấp đầy những tưởng tượng non nớt về bản thân mình khi khoác lên chiếc áo dài trắng tinh khôi, rạng rỡ, bước vào cổng trường cấp ba nơi chứa đầy những hoài bão và ước mơ.

Ngày tôi nhận tin trúng tuyển vào trường Tư Nghĩa 1, tôi vẫn nhớ rất rõ ánh mắt thèm thuồng của đứa bạn cùng xóm: “Sao mày may mắn thế? Tao chỉ thiếu có nửa điểm là đậu vào rồi.” Tôi chỉ cười trừ. Nó đâu biết rằng ngôi trường này chính là mục tiêu mà tôi đã theo đuổi khi còn là cô nhóc cấp hai – cực kì yêu chiếc áo dài trắng, khi nhìn các anh chị của mình tự hào là học sinh Tư nghĩa 1 thế nào khi được ai đó hỏi về ngôi trường đang theo học. Bao nổ lực, cố gắng cho kì thi tuyển sinh vào lớp 10 của tôi cũng chính vì mục tiêu đó mà đạt được.

Tôi còn nhớ, mỗi khi nhắc về Tư Nghĩa 1, chắc chắn không thể không nhắc đến đầu tiên về sự kỉ cương nền nếp ở trường. Và tôi cũng được nghe kể rằng, chính sự chỉnh chu, nghiêm khắc trong việc thực hiện nội quy đã tạo nên một thương hiệu rất riêng, để rồi mỗi thế hệ học sinh trường ta khi học tập và làm việc trong những môi trường chuyên nghiệp hơn luôn giữ cho mình một sự chuẩn mực, nghiêm túc và luôn được đánh giá cao. Nền nếp, kỉ cương là vậy, cũng chính vì thế mà chúng tôi ngày càng hoàn thiện nhân cách của mình, từng bước trở thành những người công dân tương lai đủ đức và tài xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển để đủ sức và tầm “vươn mình ra biển lớn”, hội nhập với toàn cầu.

Ước mong vào ngôi trường cấp 3 mơ ước ngày nhỏ ấy thế mà đã trôi tuột theo dòng thời gian vội vàng, thay vào đó là những đinh hướng, mục tiêu lớn hơn cho tương lai khi giờ đây tôi đã là học sinh cuối cấp ở ngôi trường thân yêu này – tất bật chuẩn bị cho những chuyến hành trình mới của cuộc đời, hồi họp thích ứng với sự trưởng thành. Đi qua bao ngày nắng, ngày mưa, thời gian cứ đều đặn in dấu bao kỉ niệm thân thương về mái trường, thầy cô, bạn bè cùng khoảng trời đầy sắc màu rực rỡ của một phần thanh xuân để tôi thầm lưu giữ trong tim một thứ tình cảm đẹp đẽ : “Yêu lắm Tư Nghĩa 1!”

Tôi còn nhớ có một câu nói đã lưu dấu rất lâu trong tâm trí tôi: “Chia tay những người thân ở nơi mà ta gọi là NHÀ, đó là điều khó khăn nhất.” Ở bên nhau vui vẻ bao nhiêu, khi xa rồi càng thấy trống trải và hụt hẫng bấy nhiêu. Điều đáng tiếc nhất là, những người ở bên ta thời thanh xuân này, qua thời gian có thể sẽ không còn gặp lại được nữa. Tôi nhớ những người thầy, người cô của mình – những con người cần mẫn và tận tâm mang trong mình sứ mệnh trồng người. Tôi nhớ những bài giảng hàm số, tích phân, phương trình đầy khó hiểu của môn số học; nhớ như in những bài toán hình học không gian hóc não phải giải đi giải lại cả chục lần đến nỗi thuộc luôn cả đề. Tôi nhớ những giờ giảng văn thấm đẫm cảm xúc, nhớ đến những mảnh đời bất hạnh khổ đau trong những giai đoạn đen tối của xã hội; khắc sâu trong tâm những bản hùng ca bi tráng của một thời kì đầy oai hùng, máu trộn bùn non, xẻ dọc Trường Sơn đi chống giặc cứu nước của dân tộc. Mỗi giờ học là một thế giới mở ra với bầu trời những kiến thức rộng lớn, lấp đầy hành trang để chúng tôi vững bước vào tương lai.

Mai đây rời xa, tôi sẽ nhớ da diết những khuôn mặt quen thuộc của bạn bè. Nhớ những dòng lưu bút lén lút viết vội trong giờ học. Nhớ những giọt nước mắt lén quay đi, là những cái ôm siết chặt, là những cái nắm tay, lời an ủi động viên khi bạn bị điểm thấp.  Nhớ những nụ cười hạnh phúc vỡ òa là những lần các bạn nam bất ngờ tổ chức ngày kỉ niệm cho con gái… tất cả những kỉ niệm đó sẽ không bao giờ phai nhòa.

Quãng đời học sinh phút chốc cũng đã đến vạch đích, chúng tôi trên hành trình chạy Marathon đang ngày từng ngày hoàn thành những bước nước rút cuối cùng. Bao kì vọng  và cả những áp lực thi cử ngày một đè nặng, bao ước mơ đang chờ ngày thăng hoa, chúng tôi hoang mang, chúng tôi mệt mỏi, và cả những sự lo lắng cực độ khi đối mặt với những thay đổi liên tục của kì thi. Nhưng may thay, bên cạnh chúng tôi luôn là những người thầy, người cô ngày ngày vẫn động viên, nhắc nhở chúng tôi, củng cố vững chắc tri thức, là chỗ dựa tinh thần cho những đứa trẻ đầy hồn nhiên và tinh nghịch. Rồi đây lứa học sinh chúng tôi sẽ lại kế thừa và phát huy những thành tích của nhà trường, tự tin đứng vững và đi vào đời bằng những bước chân hiên ngang của những người chiến thắng. Cha mẹ, thầy cô sẽ luôn tin tưởng vào sự lựa chọn của chúng tôi và luôn tự hào về một thế hệ kế tiếp thật sự trưởng thành từ ngôi trường mang tên THPT số 1 Tư Nghĩa. Chúng tôi trên hành trình vạn dặm của cuộc đời sẽ hát vang câu ca tự hào Tư Nghĩa I – nơi chắp cánh những ước mơ.

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng.
Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai.
Đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió.
Lời hứa ghi trong tim mình, vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao.
Và con tim ta đã ước nguyện cùng nhau vai kề vai, đường vinh quang ta chia sẻ cùng nhau…

                                                                    Phan Thu Uyên

————————————————————————————————

GIC MƠ THN TIÊN

Chúng ta đang từ từ tiến dần về phía cột mốc cuối cùng của khoàng thời gian thanh xuân tươi đẹp dưới mái trường cấp 3 – trường THPT Số 1 Tư Nghĩa…

Chiếc áo dài vướng viếu, khó chịu – nó từng là một nỗi ám ảnh lớn đối với từng đứa học sinh nữ chúng tôi khi đi học. Nhưng bẵng đi một cái, khi bản thân đã dần “thích nghi” và yêu những ngày được mang bộ áo dài trắng tinh ấy đi học, thì cấp ba đã trôi qua tự bao giờ.

Và còn đâu đó là những kỉ niệm đẹp như một giấc mơ…

Giá như chúng ta biết được rằng, 3 năm ngắn ngủi biết chừng nào!Không ai chống lại được sự “nghiệt ngã” của thời gian, 3 năm cấp ba chúng ta từng tưởng tượng dài “miên man”, chớp mắt một cái đã đi qua. Nếu có thể trở lại, chúng ta tự trách mình sao không giành thời gian tham gia nhiều hoạt động với lớp hơn? Sao không bớt chút thời gian học thêm để lắng nghe tâm sự của đứa bạn thân? Ai cũng nghĩ mình còn đầy cơ hội để đi chơi với nhau, dư dả thời gian để làm nhiều thứ cùng nhau. Nhưng đến cuối cùng, bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu thời gian cũng không thể đủ cho ta lưu giữ những kỉ niệm về bạn bè, về thầy cô, về ngôi trường thân yêu.

Đó là những điều còn chưa dám nói, chưa dám làm! Có bao giờ bạn gửi đến thầy cô một tấm thiệp cảm ơn mà không nhân một dịp nào hết? Người đã trao cho ta kiến thức, giáo dục ta nên người, dạy ta trưởng thành một tí một để mai này bước vào đời…Có bao giờ bạn đã nói những lời cảm ơn chân thành, những lời ngọt ngào với đứa bạn thân kế bên chưa? Cái đứa luôn bên ta những khi buồn, vui, hờn giận; là đứa cứu trợ cho ta mỗi khi lên bảng dò bài; là đứa cùng ta nói chuyện riêng, ăn vặt thầm trong lớp; là đứa cùng ta chia sẻ những điều bí mật,… Thời học sinh, hối tiếc thì nhiều lắm, nhưng điều hối hận nhất vẫn là không dám bày tỏ tình cảm với một ai đó. Người ta thường nói tình cảm tuổi học trò chính là dư vị ngọt ngào nhất, trong sáng nhất mà bạn may mắn có được duy nhất một lần trong đời. Tuổi 17, 18 ngô nghê đó, bạn làm sao biết được cậu bạn hay mua đồ ăn sáng cho bạn, hay cho bạn mượn cái này cái kia dù biết “không bao giờ lấy lại được”, hay làm “tài xế” chở bạn đến trường mỗi lúc bạn trễ xe buýt lại là chàng trai bạn sẽ không bao giờ quên mãi về sau. Thế mà câu nói tỏ tình với đối phương vẫn chưa một lần bày tỏ, để hết cấp ba rồi, mối quan hệ đó vẫn mãi là một dấu chấm bỏ lửng.

Có những nông nỗi, giận hờn vẫn chưa kịp nói lời tha thứ cho nhau! Tuổi học sinh luôn có những phút giây “bốc đồng”, đôi khi vì một chút háo thắng nhất thời mà tình bạn có thể tan vỡ. Ai cũng từng có một đứa bạn rất thân, nhưng chỉ vì vài lí do nhỏ mà giận dỗi rồi “nghỉ chơi” nhau. Để đến cuối cùng, chúng ta chợt nhận ra nếu ngày đó mình không háo thắng như thế, nếu ngày đó mình nhường nhịn nhau một chút, thì có lẽ mọi chuyện đã khá đi nhiều.

 Sẽ có những lần chúng ta “can đảm” trở thành học sinh hư! Năm lớp 10 mới lên nên chúng ta còn khá là ngoan. Kế đến là năm lớp 11, cuối năm vì ham vui nên chúng ta đã tổ chức một “cuộc chiến” bong màu, bóng nước ngay tại lớp. Và tất nhiên là kết quả ai cũng biết rồi đó: thầy hiệu trưởng phạt cả lớp viết kiểm điểm. Lúc đó mỗi chúng ta đứa nào cũng sợ hãi, mặt tái xanh. Nhưng giờ nghĩ lại chỉ biết khúc khích ngồi cười… Và còn đó là những lần không học bài cũ, nói chuyện riêng, ăn vặt trong lớp, chọc ghẹo lẫn nhau…

Có ai đó đã hát rằng:

“Từng trang giấy với nét chữ quen thuộc kia 
Với những ước mơ trẻ con chất chứa bao nhiêu mơ mộng
Hàng cây phượng dài trong sân
Nơi chúng ta khắc lên một trái tim
Sao giờ đây khi xa nhau cây buồn ngơ ngác.

Thời gian hỡi nếu có lướt qua ngày xưa
Nhớ nhắn với những bạn thân hãy giữ trên môi nụ cười
Để mai này khi trong tim nghe vắng xa hay nhớ về một giấc mơ
Giấc mơ hồn nhiên, tuổi học trò.

 

Dù cho thời gian mang ta lớn dần, tuổi thơ xa mãi
Dù rằng giờ đây mỗi đứa một nơi
Tình bạn của ta nguyện xin giữ mãi thật sâu trong tim
Để mai này là hành trang cùng bước vào tương lai.”

Ngoài trời đang mưa những cơn mưa của mùa đông, rồi sẽ đến mùa xuân bận rộn học hành, và sẽ đến mùa hè thi cử…Chỉ thoáng nghĩ đến ngày phải chia tay thầy cô, chia tay bạn bè và mái trường mà đã thấy nghèn nghẹn trong lòng…Rồi mọi thứ cũng sẽ đến, cũng sẽ diễn ra, chúng ta hãy lấy những điều ấy làm động lực để cùng nhau học tập, rèn luyện để có được kết quả tốt để không phụ lòng mong đợi của cha mẹ, thầy cô, và để bù đắp lại những cố gắng học tập của bản thân…Chúc K40 của trường đạt nhiều thành tích tốt đẹp.

Cuối cùng, chúc tất cả thành viên của gia đình 12A10 đậu đại học, đạt được ước mơ mong mu

                                                                                                                 Thu Hiền

 ————————————————————————————————————-

NHÀ GIÁO

Trong quá khứ ,hiện tại và mãi mãi sau này những thầy giáo, cô giáo luôn là những người gánh vác trên vai những trách nhiệm lớn lao, cao cả đó chính là “trách nhiêm trồng người”.Trong “tam cương” của xã hội phong kiến thậm chí người thầy còn được xếp trước người cha, chỉ phải xếp sau nhà vua.Nếu giữ thứ tự ấy thì ngày này ở những nơi không còn vua như nước Việt Nam ta, rõ ràng vị trí đầu tiên thuộc về người thầy.

Nhà sư phạm nổi tiếng Nadezda Krupskaya, vợ của Lê Nin đã từng khẳng định:”Cơ sở của mọi sự giáo dục là lòng tin ở người thầy”.Mọi người, nhất là các bậc cha mẹ luôn là người đặt niềm tin lớn nhất vào những người thầy giáo, cô giáo chân chính bởi họ là biểu tượng của tri thức, đạo đức và niềm hi vọng .

“Không thầy đố mày làm nên”.Thật vậy!Những người thầy, người cô là những người đã trao cho chúng ta những tri thức, vốn sống quí giá; họ ảnh hưởng trữ tiếp quá trình phát triể, làm nên nhân cách một con người.Họ là những người chắp thêm đôi cánh chó chúng ta bay đến những miền đất xa xôi, đến với khúc hát ru, những điệu hò, những câu ca dao dân ca quen thuộc, đưa chúng ta ngược dòng thời gian để chứng kiến cảnh đau thương , mất mát của một Việt Nam từng bị áp bức, chà đạp rồi nói với chúng ta rằng chúng ta đã  “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” mạnh mẽ, hiên ngang như thế nào để chúng ta yêu và biết ơn những người đã ngã xuống để có hôm nay.Là người thầy, người cô cho chúng ta như thế nào là yêu thương lẫn nhau, là biết ơn, là kính trọng, là giữ chữ tín, là sống phải ngay thẳng, và sống cần có  một tâm hồn giàu lòng vị tha, bao dung; luôn nhắc chúng ta cần phải biết ngoảnh đầu lại hướng về quê hương, cội nguồn.Những bài toán, những con số tuy cũng thật khô khan song với  một niềm nhiệt huyết, say mê đi vào từng bài giảng đã khiến cho những điều tưởng chừng khô khan ấy lại trở nên thú vị,hấp dẫn, tạo nên sự tìm tòi, khám phá để rồi chúng ta lại trót yêu những con số ấy. Đôi khi người thầy còn chia sẽ cho chúng ta những bí mật, những niềm vui nho nhỏ, những kinh nghiệm và vốn sống thực tế để bổ sung vào hành trang bước vào đời của chính mình.Người thầy, người cô là những người luôn định hướng, rẻ đường để chúng ta bước đúng và thật vững chắc trên con đường tương lai,đến với nguồn tri thức đồ sộ của nhân loại. Là người không bao giờ quên nhắc chúng ta rằng:”Học, Học nữa, Học mãi”.

Văn học Goethe đã không nông nổi khi tuyên ngôn :”Trước những trí tuệ vĩ đại tôi cuối đầu, trước những trái tim vĩ đại tôi quỳ gối”. Những người thầy chân chính là những người luôn sống với một trái tim yêu thương, khoan dung, quan tâm đến học trò của mình, là những người coi học trò như chính những đứa con còn đang chập chững bước vào đời. Là người tiếp thêm động lực để những bước chân còn non dại ấy thêm dày dặn, cứng cáp hơn để rồi lại là những người khuyên nhủ, động viên, tiếp sức cho chúng ta khi ta vấp phải những trở ngại trong cuộc đời hay lầm đường lạc lối. Là người khoan dung trước những lỗi lầm của chúng ta nhưng cũng nghiêm khắc khi chúng ta phạm phải sai lầm nhưng vẫn còn ngoan cố, cứng nhắc. Nhưng họ luôn là người mở rộng vòng tay, sẵn sàng tha thứ khi chúng ta biết hối lỗi và nhận lỗi.

Nhà giáo là một công việc rất thiêng liêng, cao cả. Một nhà giáo đích thực phải là người không chỉ đầy đủ có tri thức, những hiểu biết sâu rộng để trao một cách chính xác và đầy đủ nhất có thể cho thế hệ sau mà còn phải là người luôn đặt chữ “tâm” lên hàng đầu. Nhà giáo chân chính là nhà giáo không-nhàn-nhã, là người luôn trăn trỡ để nâng chất lượng bài giảng nên bởi điều này không hề đơn giản. Là người phải đặt hết tâm huyết, niềm say mê, yêu nghề, và cả niềm tin tưởng vào lớp trẻ mai sau vào trong từng bài giảng.

Vậy nếu lớp bụi thời gian có phủ mờ đi tất cả thì lòng nhiệt huyết và đam mê của một nhà giáo chân chính có khi nào cạn dần?

                                                                                                              Trung Trực

 

————————————————————————————————————–

T mt chuyến xe buýt

Tôi tình cờ gặp hắn lần đầu tiên trên một chuyến xe buýt. Nhìn tướng hắn cao ráo chỉ cái tội hắn để tóc đinh nhìn vào là phản cảm. Lúc đó đang ngồi trên xe buýt cô kểm vé bảo đưa tiền mua vé. Tôi múc túi, từ túi bên này sang túi bên kia tôi giậc mình, không có. Lúng túng và quê đọ vì trong xe lúc đó có rất nhiều bạn tôi và những người bạn cùng trường, tôi chỉ mong sao tìm được một cái lỗ nào đó để chui xuống thôi nhưng kiếm mãi chẳng thấy cái lỗ nào vừa. Thê thảm. Đột nhiên, hắn bước tới, trả tiền hộ tôi, may phước, bớt quê, nhìn hắn và tôi nói:”Cảm ơn bạn, tên bạn là gì, lớp nào để hôm sau mình đem tiền qua trả”. Hắn chỉ nhìn tôi rồi cười hì hì. Sau đó hắn về chổ ngồi, tôi mất năm giây đứng hình. Tức thiệt, cái thái độ gì kì cục vậy? Ghét quá đi, tôi ghét cái nụ cười đó quá đi mất, ghét cái người được coi là ân nhân đã cứu mình một bàn thua trông thấy.

Ngày hôm sau, lên trường, gặp ngay mặt hắn, hắn nhìn tôi, rồi lại cười, đáng ghét thật, lại cười, bực mình không nhịn được tôi quát:

-Muốn bảo tôi trả lại tiền thì cứ nói, đây luôn sẵn  sàng chứ đừng nhìn tôi cười như thế.

-Ai bảo tui nhìn bà, vô duyên. Hắn trả lời tỉnh bơ.

Tức xì khói dám bảo tôi vô duyên. Mới sáng sớm gặp sao quả tạ. Xui xẻo.

-Chứ sao, ông nhìn tôi cười? Tôi hỏi

-Bà không nhìn tui sao biết tui nhìn bà, tui nhìn con bé đi sau bà đó.

Đuối lí. Tôi tức, quay mặt bỏ đi còn hắn vẫn tiếp tiếp tục cười. Bực mình, tôi quyết tình racho rõ lai lịch kẻ đáng ghét đó. Điều tra xong, tôi mới biết hắn học a8 tên Phong kế lớp tôi. Ác mộng.

Mỗi ngày đến trường, tôi đều nhìn thấy nụ cười đáng ghét đó.Cứ như là hắn chờ sẵn ngay lúc tôi vừa tới trường để ra cổng đợi vậy. Khi thì vứt tập bài trắc nghiệm hóa, lí, toán(năm nay tôi học 12 mà), khi thì tán kẹo singgum Cool air ăn cho đỡ buồn ngủ. Không biết sao hắn tốt với tôi vậy nhỉ? Mà dạo này hắn với tôi cũng ít đấu khẩu với nhau nữa, trò chuyện về học tập, những lúc vui buồn tôi đều kể hắn nghe và hắn lúc nào cũng vậy, chuyện vui gì hắn cũng kể nhưng chuyện buồn của hắn thì hắn giấu nhẹm. Không biết vì sao nữa? Lúc hắn buồn, dù không nói ra nhưng khuôn mặt hắn thì tố cáo tất cả, tôi biết, có hỏi thì hắn cũng không nói nên tôi chỉ im lặng hoặc kể chuyện vui cho hắn nghe.

Hắn sặc sụa.

-Đầu óc bà có vấn đề gì hả, nghĩ sao một thằng bảnh trai như tui lại thích bà, gu thẩm mĩ của tui đâu kém vậy hả, thân hình thì tạm, mặt tròn như bánh bao, nhìn chẳng ra sao.

-Này! Có cần nói khích nhau vậy không hả? Tôi bực mình hỏi.

-Tại bà tốt nên tui mới muốn làm bạn với bà. Hắn gãi gãi cái đầu đinh, tóc ngắn ngủn, phút chốc tôi thấy hắn sao mà “cute” thế?

-Phải không? Tôi hỏi lại đầy nghi ngờ.

-Phải. Thôi đừng nói chuyện này nữa. Xí pà trả tiền nước nha, Tui quên đem tiền rồi.

-Ừ. Tôi trả lời nhanh chóng.

Một lúc sau, uống xong, hắn tranh thủ lúc tôi không để ý đã đi trả tiền, tôi không biết tới trả và nhận được một câu trả lời:”hóa đơn đã được thanh toán”. Tôi biết hắn trả nên tôi hét:”ông điên hả? Sao kêu tui trả mà lại giành.”

Hắn cười:”thích”.

Mấy ngày sau đó hắn không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa, không biết hắn có bị bệnh hay có chuyện gì nữa. Không nghe tiếng hắn, không thấy nụ cười đáng ghét của hắn, cảm giác cuộc sống thiếu cái gì đó, không còn vui vẻ như trước. Lo lắng, tôi sáng lớp hắn hỏi thăm, có nhiều lúc qua thấy hắn tôi giơ tay chào, nhưng hắn quay mặt đi lạnh tanh. Cảm giác thất vọng, à không, tức nữa chứ. Tôi không biết mình đã làm gì sai? Không có mà. Mà thôi kệ, không muốn làm bạn nữa thì thôi, coi như chưa từng có người bạn nào như hắn.Tôi quay mặt đi về lớp, không biết có một ánh mắt buồn đang nhìn mình.

—————————————————————————————————————–

NGƯỜI LÁI ĐÒ

 Ai đã ví thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức, còn lũ học trò chúng em là những người lữ khách sang sông, hết lớp khách này lại đến lượt khách khác rời bến sông nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi.

          Dưới mái trường thân yêu, với những kỉ niệm vui buồn, những hờn giận ngây thơ của tuổi học trò, nhưng thầy cô như những người mẹ hiền luôn dạy bảo, khuyên răng chúng em phải biết yêu thương nhau, những lời dạy ấy giúp chúng em khôn lớn từng ngày và biết yêu thương, đùm bọc nhau hơn.  Có câu rằng: Ai nâng cánh ước mơ cho em

                                       Là thầy cô không quản ngày đêm

                                       Ai dạy dỗ chúng em nên người

                                       Là thầy cô em ghi nhớ suốt đời.

          Vâng, thầy cô là những người chiến sĩ thầm lặng, ngày đêm miệt mài góp nhặt những kiến thức đẻ vun tưới cho thế hệ mai sau được nở hoa, kết trái, thầy cô đã nâng cánh cho chúng em bay cao, bay xa đến những chân trời mơ ước và đầy hoài bão của mình. Những công lao trời biển của thầy cô làm sao chúng ta đền đáp được. Kể sao cho hết những công ơn của người thầy, từng ngày trôi qua, chúng em càng thấm nhuần những điều mà thầy cô đã dạy. Với lòng yêu nghề và tình yêu trẻ, thầy cô đã không quản ngày đêm ươm những mầm non cho đất nước.Rồi mai sau khôn lớn hành trang chúng em mang theo vẫn mãi không quên công ơn của thầy cô. Đó là những bài học đầu tiên cho em vững bước vào đời!

 —————————————————————————————————————-

TRI ÂN THY CÔ

Thầy cô kính mến! Nếu cha mẹ sinh ra chúng em hình hài và thể xác, thì thầy cô là những người bồi dưỡng và phát triển tâm hồn, trí tuệ trong hình hài thể xác đó. Thầy cô đã dạy cho chúng em nhân cách làm người cao đẹp, bên cạnh đó còn có những kiến thức bổ ích để em vững bước vào đời. Cứ mối lần, mỗi lần nghĩ đến công lao của thầy cô thì lòng em lại dâng trào cảm xúc. Chúng em có được ngày hôm nay là nhờ công dạy dỗ của thầy cô, công lao ấy không tài nào diễn tả bằng những lời nói, bài viết. Thầy cô là ánh lửa thắp sáng cho chúng em những ước mơ, ý chí và nghị lực…
Thời gian có thể trôi, vạn vật có thể thay đổi, nhưng những công lao của thầy cô thì vẫn mãi trong lòng chúng em, những lời dạy ấy mãi mãi không phai mờ. Tháng 11 lại về, tháng của những yêu thương và đong đầy cảm xúc nhất của lũ học trò chúng em, xin gởi đến thầy cô những lời chúc, lời tri ân sâu sắc nhất.
     

  Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy
Dạy nuôi từ bé những ngày lớn khôn
Lớn khôn con chẳng quên ơn
Đền ơn đáp nghĩa ghi ơn cô thầy
Một đời thầy chỉ thương lo
Khai tâm mở trí dạy cho nên người
Người thầy như đuốc sáng ngời
Con nguyện ghi khắc, trọn đời không quên.

                                                                                                              Quốc Trung

 —————————————————————————————————————

 NGƯỜI THẦY TUYỆT VỜI NHẤT!

Bài văn là những cảm nhận sâu sắc về người thầy- tên gọi chung cho tất cả các thầy giáo, cô giáo đang làm nghề dạy học. Bằng những câu văn ngắn gọn, nhưng cô đọng, logic,  những dẫn chứng từ những ca từ trong bài hát ca ngợi người thầy, tác giả đã giúp người đọc hiểu rõ nhất vai trò của người thầy đối với cuộc đời mỗi con người. Đó là sự tận tâm với nghề, là tình yêu con trẻ, là những cố gắng vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống để dạy học, là những hi sinh thầm lặng để truyền lửa cho lớp lớp học sinh nên người,… Để rồi từ đó, tác giả muốn gửi tới người đọc một thông điệp: Hãy cố gắng để xứng đáng với công ơn của thầy
            “Thưa thầy con đã thuộc bài học sáng nay trên bục giảng có bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy”.Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc vì bụi phấn.Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặnglẽđếntrường?Ai?
“Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi thường hay hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?” Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với trẻ thơ. Lúc đó tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu xa.
Tôi ngày một lớn khôn và học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng tôi cảm giác các thầy có một nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương vô bờ bến của Thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng tôi cứ hay làm cho Thầy giận, Thầy buồn vì những trò phá lại nghịch ngợm, ngang bướng. Nhưng chỉ cần chúng tôi biết lỗi thì Thầy bỏ qua tất cả. Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay.” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi.

                                                                                                                      Ý Pha

—————————————————————————————————————–

BC THƯ CUI

Để nói về cảm xúc… thật ra, mình cảm thấy sợ.Đúng là kì cục, nhưng thực sự mình đang có cái cảm giác đó. Mình có cảm giác của mình ngày 4 tuổi, lần đầu tiên đi trên 1 chiếc xe đạp, và bị tai nạn. Thế là tới tận lớp 5 vẫn thấy sợ mất cả hồn lẫn vía mỗi khi nghĩ đến chuyện cưỡi lên cái xe đạp một lần nữa. Ngày đấy dù đã qua lâu rồi, nhưng mà không ngờ ngày hôm nay, mình, mặc dù là đang trong cái lốt của một đứa con gái đã đủ tuổi xem phim kinh dị ngoài rạp, bây giờ lại cảm thấy sợ khi chuẩn bị ngồi lên yên xe đạp một lần nữa, nhưng lần này là để đạp vào đời.

Nói chung, mình của ngày bé cũng vậy, và cho tới bây giờ cũng vẫn vậy, vốn bản chất là không sợ cái xe đạp, hay sợ tương lai sắp tới. Mà là sợ có thể bị xe đụng một lần nữa, hay là khi bước trên đường đời, sẽ bị vấp ngã.

Tuy nhiên, mình chợt nhớ đến mấy năm trước, cuối cùng mình cũng chịu nhảy tọt lên lại cái xe đạp, đạp từ trường về nhà rồi từ nhà tới trường hồi cấp 2, vượt qua 18 cây số chỉ để được tới trường đi chơi với cả lớp, gặp thầy cô. Hay đơn giản hơn chỉ là để được đến trường.

Giờ mình cũng như thế, sẽ có động lực để đi về phía trước, để nhấn bàn đạp, đạp một quãng đường không chỉ là 18 cây số của ngày ấy mà bằng cả cuộc đời. THPT số 1Tư Nghĩa đã và đang dạy mình rằng, sợ hãi là điều hoàn toàn có thể chấp nhận được. Chỉ cần bạn dám đối mặt với nỗi sợ, sợ mất mát, sợ phải hối tiếc, sợ tương lai bấp bênh, sợ mấy đứa bạn mình đang ngồi ngay bên cạnh sẽ dần xa mình, sợ sẽ trở thành một mảnh ghép lệch của THPT số 1 Tư Nghĩa trong tương lai. Đúng vậy, chỉ khi đối mặt với tất cả cảm xúc không phải một cá nhân đơn lẻ nào, mà là tất cả chúng ta sẽ thấy rằng nỗi sợ mất đi thời khắc hiện tại, mất đi những người đang ở bên cạnh, sẽ trở thành nguồn động lực lớn lao hơn mọi thứ, để bước tiếp và nói lời tạm biệt.

Lời chào tạm thời với THPT số 1 Tư Nghĩa để đi lên và trở thành thế hệ vinh quang tiếp theo của ngôi trường này. Ngôi trường mà chúng ta hoàn toàn có quyền tự hào, theo lời thầy đã từng nói, có “Nội quy là lòng tự trọng”, là ngôi trường đặc biệt tới nỗi sẽ luôn là mảng kí ức đậm nhất, đem đến nhiều đổi thay nhất cho cuộc đời mỗi người.

Ngay lúc này đây, mình cảm thấy trong trái tim tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng chấp nhận mọi đổi thay ở tương lai. Và mỗi khi ngoảnh đầu lại, nhìn về những năm tháng đã qua sẽ cảm thấy 3 năm ở trường THPT số 1 Tư Nghĩa thật trọn vẹn. Nếu thời gian có quay trở lại, thì mình vẫn sẵn sàng trải qua những năm tháng đáng yêu, ngốc nghếch này bên cạnh tất cả mọi người.

Giờ phút này đây, mong mọi người có thể nhìn sang hoặc nghĩ về những đứa bạn đã sát cánh ngay cạnh mình, đến những đứa mà 3 năm vừa qua mình đã siêu siêu ghét, thậm chí là tìm khuôn mặt mà dường như mình chỉ nhớ mang máng hình như đã gặp ở đâu rồi.

Hãy nghĩ đến tất cả mọi người và cảm ơn họ, vì đã kiến tạo nên những năm tháng nhiều xúc cảm nhất.

Chúng ta đã, đang và sẽ luôn luôn ở đây.

Vì “tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào.Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, nhưng bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa”.

Bay lên nhé, 12a10!!!

Bay lên nhé, THPT số 1 Tư Nghĩa!!!

Cảm ơn đời đã cho tôi các bạn!                                                                                                                                                                                                      Bích Ngà

—————————————————————————————————————

CẢM NGHĨ CỦA MỘT LỚP TRƯỞNG

Bánh xe lịch sử không ngừng quay, thời gian trôi qua không bao giờ trở lại, chỉ còn đọng lại đây bao kỉ niệm sống mãi cùng thời gian. Chiều nay, khi những cơn mưa đầu mùa bắt đầu tưới mát đường làng quê tôi, ngồi nhìn qua khung cửa sổ bên bàn học, lòng tôi lại nao nao nhớ về những kỉ niệm khi còn là tân nam sinh của trường THPT số 1 Tư Nghĩa.

Ngày tập trung toàn trường đầu tiên, tôi đã được cô Thu Hường chọn làm lớp trưởng, một chức vụ mà chưa bao giờ tôi làm ở cấp lớp nào.Không từ chối được trách nhiệm đó, tôi cũng vui vẻ chấp nhận với những sợ sệt đầu tiên khi phải làm thủ lĩnh của một lớp học “ lắm mưu mà lại nhiều kế”. Còn bao bỡ ngỡ về trường, bạn bè, thầy cô, nay lại bỡ ngỡ khi đón nhận một trọng trách mới. Thế rồi, tôi cũng hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, lớp tôi đứng vào top đầu của trường bằng sự nỗ lực của tất cả thành viên trong lớp. Nhưng có được thành quả ấy, tôi cũng gặp không ít chuyện buồn phiền so với cái định nghĩa “tân thời” của các học sinh 10A10. Các bạn không ý thức được rằng, tôi hay phê bình các bạn cũng là muốn tốt cho các bạn mà thôi. Hai tuần sau khi làm lớp trưởng, tôi bắt đầu phải đối đầu với những lời cạnh khóe sau lưng. Đến đây, nhìn những con mưa đổ ầm ầm trắng xóa phía cuối con đường; lòng tôi như thắt lại khi những kỉ niệm buồn tuôn trào trong tôi. Hằng ngày đến lớp là tôi lại đối địch với các bạn, những ngày ấy làm sao tôi quên được về các bạn luôn dõi theo từng nhấc cử nhấc động của tôi, nếu tôi vi phạm dù chỉ là một lỗi nhỏ thôi nhưng cũng được nhân lên bội lần. Cuộc sống quá ngột ngạt, một ngày đến trường tôi cũng bật ra tiếng khóc, không biết tâm sự cùng ai, chỉ biết mong chờ cho thời gian qua và có những mới mẽ khi các bạn đối xử với mình.

Cũng trong năm học ấy, giờ sử cô Huyền, khi chúng tôi được viết về hai đảng Bônsêvích và Mensêvích của nước Nga. Khi cô hỏi trong lớp này ai giống Bônsêvích, cả lớp đồng thanh hô to: “ lớp trưởng” có thể nói tôi đại diện cho những gì nghiêm khắc nhất, kiên quyết nhất và dứt khoát nhất. Tôi cũng vui vẻ đón nhận một “ thương hiệu” có một không hai. Kết thúc năm học đó, tôi có dự tính chuyển ban vì lựa chon sai lầm khi học ban A và cũng vì những kỉ niệm không mấy tốt đẹp ấy. Nhưng rồi với sự động viên của bao thầy cô giáo đặc biệt là cô Hường, tôi cũng ở lại cùng lớp, tiếp tục làm thủ lĩnh của lớp.

Lên lớp 11, tôi thay đổi hẳn phương pháp quản lí, tôi cũng được các bạn yêu quý và trân trọng hơn. Thờ áo trắng dường như mới thật sự mở ra trong tôi, tôi bắt đầu thấy vui vẻ, thỏa mái và hòa nhập hơn với bạn bè.

Giờ đây, khi đã gắn bó được 3 năm học, tôi và tập thể 12A10 luôn yêu quý, hiểu nhau hơn. Và điều mà tôi muốn nói với các bạn rằng: “ những kỉ niệm buồn mà các bạn gây ra cho tôi là khi mà chúng mình chưa thật sự hiểu nhau, khi chúng mình đã hiểu nhau rồi thì chúng mình càng trân trọng nhau hơn, luôn gắn bó và đoàn kết. Những kỉ niệm buồn ấy tôi sẽ dệt thành tấm thảm để đưa tôi lên những nấc thang tiếp theo trên con đường chinh phục tương lai cùng biệt danh “ vang bóng một thời” Huy Thịnh Bônsêvích. Tôi mãi yêu quý các bạn.

                                                                                                                Lê Huy Thịnh