TRI ÂN

TRI ÂN

Tri thức ngày xưa trở lại đây
Ân tình sâu nặng của thầy cô
Người mang ánh sáng soi đời trẻ
Lái chuyến đò chiều sang bến đây
Đò đến vinh quang nơi đất lạ
Cảm ơn người đã lái đò
Ơn này trò mãi ghi dạ
Người đã giúp con vượt đắng cay.

Như Thạnh

 

 

CANH ĐỒNG HỒ

CANH ĐỒNG HỒ

Chiếc đồng hồ nhỏ xinh
Tổ hai có một cái
Chuyển lên rồi chuyển xuống
Mấy giờ, mấy giờ rồi
Thời gian trôi qua lâu
Đếm từng giây từng phút
Là học sinh thế đấy!
Canh đồng hồ mãi thôi.

Xuân Diệu

 

TẤM LÒNG THẦY CÔ

TẤM LÒNG THẦY CÔ

Cô một đời vì tất cả chúng em
Đem cho em những điều mới mẻ nhất
Tất cả mọi thứ ở trên đời
Cô giành tặng vào hành trang kiến thức

Thanh kiều

 

THỜI HỌC SINH

THỜI HỌC SINH

Nhớ lại cái thời học sinh
Ngồi với con bạn chuyên gia lắm mồm
Mình và nó rất lôm côm
Học thì không học cứ ôm nhau cười
Có lẽ ngừng chém gió thôi
Bài mà không học chém gấp 10 luôn!
Đi học cứ như đi buôn
Giáo viên nhắc nhở:”Cứ luôn cái mồm”
Nhưng mình được cái rõ khôn
Đến tiết Chủ nhiệm là ngồi im re.
Thầy Toán cứ gọi lung tung
Đang yên như thế đùng đùng gọi tên
Lên bảng lắp bắp, rên rên: “Em đã ứ biết , còn kêu làm trò.”

Phạm Kim Huyền

 

CÔ TRÂM

CÔ TRÂM

Cảm ơn cô cho em biết
Đất nước Việt hình chữ S đẹp xinh
Cảm ơn cô cho em nhớ
Những cảnh đẹp lung linh của tổ quốc
Cảm ơn cô cho em hiểu
Tình yêu đất nước như thế nào
Cảm ơn cô đêm những sự ngọt ngào
Cho em kiến thức bước vào hành trang

Thu Trang

 

THẦY GIÁM THỊ

THẦY GIÁM THỊ

Thầy An nổi tiếng nhất trường
Tính tình thẳng thắn rất thương học trò
Bạn em đi học lò mò
Thầy rất chu đáo lo cho chỗ ngồi
Bạn em chẳng dám lôi thôi
Viết từng đôi giấy nội qui nhà trường
Những khi vui vẻ ngày thương
Thầy lại đi dạo ở ngoài hành lang
Lòng em cảm thấy hoang mang
Đôi khi cũg sợ khi thầy ngang qua
Bị bắt không dám kêu la
Bàn đá quen thuộc nơi ta lại ngồi

Phan Thị Thanh Thuý