welcome to class 12A10

Ba năm một chặng đường

    

Lời ngỏ

 

  “Ai nâng cánh ước mơ cho em?

Là thầy cô không quản ngày đêm

Ai dạy dỗ chúng em nên người?

Là thầy cô yêu quý suốt đời…”

Vâng, đúng như thế! Chính thầy cô là người chắp cánh cho ước mơ chúng em bay cao và bay xa hơn. Thầy cô là điểm tựa, là nơi sưởi ấm cho những con tim đang mong đợi một niềm tin hứa hẹn. Hơn ai hết, những thế hệ học sinh chúng em là những người thấu hiểu nhất về nỗi vất vả dạy dỗ và dìu dắt tận tình của thầy cô dành cho chúng em.

Thời gian trôi qua có bao giờ trở lại. Suốt những năm tháng qua gắn bó với thầy cô và mái trường – nơi đã để lại cho chúng em biết bao kỉ niệm không thể nào quên. Ba năm một chặng đường học tập là một khoảng thời gian không dài nhưng đủ để cho mỗi con người lưu lại thật nhiều kí ức đẹp về tuổi học trò.

(Trường THPT Số 1 Tư Nghĩa – mái trường mến yêu, nơi chúng tôi đã và đang học tập.)

Cấp ba là khoảng thời gian khó quên nhất; là bài Văn viết mãi không xong; là đề Toán khó đến muốn khóc; là cậu bạn dễ thương nhất lớp bên cạnh; là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: nhà – trường – nơi học thêm; là những đợt kiểm tra hay những ngày thi cận kề. Đó là khoảng “thanh xuân” thật đẹp và đầy ý nghĩa…

Hòa trong không khí hân hoan của cả nước đang hướng về ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tập thể lớp 12A10 xin đưa đến các bạn đọc tập san “Ba năm một chặng đường”, đây là những tình cảm tha thiết, gần gũi, thương mến với thầy cô, với mái trường thân yêu. Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến ngày Nhà giáo Việt Nam, ngày của những yêu thương, đong đầy cảm xúc nhất, đó cũng là ngày 20/11 cuối cùng mà mà học sinh chúng em được ở bên thầy cô, bạn bè và mái trường thân yêu mang tên trường THPT số 1 Tư Nghĩa. Tập thể lớp 12A10 xin chúc tất cả những thầy cô giáo – những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em có một ngày 20/11 thật vui vẻ hạnh phúc và luôn mạnh khỏe để tiếp tục sự nghiệp trồng người, dìu dắt thế hệ trẻ như chúng em nên người…

                       

Văn học

TRI ÂN

TRI ÂN

Tri thức ngày xưa trở lại đây
Ân tình sâu nặng của thầy cô
Người mang ánh sáng soi đời trẻ
Lái chuyến đò chiều sang bến đây
Đò đến vinh quang nơi đất lạ
Cảm ơn người đã lái đò
Ơn này trò mãi ghi dạ
Người đã giúp con vượt đắng cay.

Như Thạnh

CANH ĐỒNG HỒ

CANH ĐỒNG HỒ

Chiếc đồng hồ nhỏ xinh
Tổ hai có một cái
Chuyển lên rồi chuyển xuống
Mấy giờ, mấy giờ rồi
Thời gian trôi qua lâu
Đếm từng giây từng phút
Là học sinh thế đấy!
Canh đồng hồ mãi thôi.

Xuân Diệu

TẤM LÒNG THẦY CÔ

TẤM LÒNG THẦY CÔ

Cô một đời vì tất cả chúng em
Đem cho em những điều mới mẻ nhất
Tất cả mọi thứ ở trên đời
Cô giành tặng vào hành trang kiến thức

Thanh kiều

THỜI HỌC SINH

THỜI HỌC SINH

Nhớ lại cái thời học sinh
Ngồi với con bạn chuyên gia lắm mồm
Mình và nó rất lôm côm
Học thì không học cứ ôm nhau cười
Có lẽ ngừng chém gió thôi
Bài mà không học chém gấp 10 luôn!
Đi học cứ như đi buôn
Giáo viên nhắc nhở:"Cứ luôn cái mồm"
Nhưng mình được cái rõ khôn
Đến tiết Chủ nhiệm là ngồi im re.
Thầy Toán cứ gọi lung tung
Đang yên như thế đùng đùng gọi tên
Lên bảng lắp bắp, rên rên: "Em đã ứ biết , còn kêu làm trò."

Phạm Kim Huyền

CÔ TRÂM

CÔ TRÂM

Cảm ơn cô cho em biết
Đất nước Việt hình chữ S đẹp xinh
Cảm ơn cô cho em nhớ
Những cảnh đẹp lung linh của tổ quốc
Cảm ơn cô cho em hiểu
Tình yêu đất nước như thế nào
Cảm ơn cô đêm những sự ngọt ngào
Cho em kiến thức bước vào hành trang

Thu Trang

THẦY GIÁM THỊ

THẦY GIÁM THỊ

Thầy An nổi tiếng nhất trường
Tính tình thẳng thắn rất thương học trò
Bạn em đi học lò mò
Thầy rất chu đáo lo cho chỗ ngồi
Bạn em chẳng dám lôi thôi
Viết từng đôi giấy nội qui nhà trường
Những khi vui vẻ ngày thương
Thầy lại đi dạo ở ngoài hành lang
Lòng em cảm thấy hoang mang
Đôi khi cũg sợ khi thầy ngang qua
Bị bắt không dám kêu la
Bàn đá quen thuộc nơi ta lại ngồi

Phan Thị Thanh Thúy

TƯ NGHĨA 1- CHẮP ĐÔI CÁNH ƯỚC MƠ TRÊN HÀNH TRÌNH VẠN DẶM

Ngày tôi còn bé, khi bắt gặp những nữ sinh trường cấp ba Tư Nghĩa 1 với tà áo dài thướt tha trên con đường làng rợp bóng cây, tôi đã thầm yêu thứ trang phục truyền thống giản đơn nhưng đầy duyên dáng ấy! Tâm trí tôi khi đó lấp đầy những tưởng tượng non nớt về bản thân mình khi khoác lên chiếc áo dài trắng tinh khôi, rạng rỡ, bước vào cổng trường cấp ba nơi chứa đầy những hoài bão và ước mơ.
Ngày tôi nhận tin trúng tuyển vào trường Tư Nghĩa 1, tôi vẫn nhớ rất rõ ánh mắt thèm thuồng của đứa bạn cùng xóm: “Sao mày may mắn thế? Tao chỉ thiếu có nửa điểm là đậu vào rồi.” Tôi chỉ cười trừ. Nó đâu biết rằng ngôi trường này chính là mục tiêu mà tôi đã theo đuổi khi còn là cô nhóc cấp hai - cực kì yêu chiếc áo dài trắng, khi nhìn các anh chị của mình tự hào là học sinh Tư nghĩa 1 thế nào khi được ai đó hỏi về ngôi trường đang theo học. Bao nổ lực, cố gắng cho kì thi tuyển sinh vào lớp 10 của tôi cũng chính vì mục tiêu đó mà đạt được.
Tôi còn nhớ, mỗi khi nhắc về Tư Nghĩa 1, chắc chắn không thể không nhắc đến đầu tiên về sự kỉ cương nền nếp ở trường. Và tôi cũng được nghe kể rằng, chính sự chỉnh chu, nghiêm khắc trong việc thực hiện nội quy đã tạo nên một thương hiệu rất riêng, để rồi mỗi thế hệ học sinh trường ta khi học tập và làm việc trong những môi trường chuyên nghiệp hơn luôn giữ cho mình một sự chuẩn mực, nghiêm túc và luôn được đánh giá cao. Nền nếp, kỉ cương là vậy, cũng chính vì thế mà chúng tôi ngày càng hoàn thiện nhân cách của mình, từng bước trở thành những người công dân tương lai đủ đức và tài xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển để đủ sức và tầm “vươn mình ra biển lớn”, hội nhập với toàn cầu.
Ước mong vào ngôi trường cấp 3 mơ ước ngày nhỏ ấy thế mà đã trôi tuột theo dòng thời gian vội vàng, thay vào đó là những đinh hướng, mục tiêu lớn hơn cho tương lai khi giờ đây tôi đã là học sinh cuối cấp ở ngôi trường thân yêu này – tất bật chuẩn bị cho những chuyến hành trình mới của cuộc đời, hồi họp thích ứng với sự trưởng thành. Đi qua bao ngày nắng, ngày mưa, thời gian cứ đều đặn in dấu bao kỉ niệm thân thương về mái trường, thầy cô, bạn bè cùng khoảng trời đầy sắc màu rực rỡ của một phần thanh xuân để tôi thầm lưu giữ trong tim một thứ tình cảm đẹp đẽ : “Yêu lắm Tư Nghĩa 1!”
Tôi còn nhớ có một câu nói đã lưu dấu rất lâu trong tâm trí tôi: “Chia tay những người thân ở nơi mà ta gọi là NHÀ, đó là điều khó khăn nhất.” Ở bên nhau vui vẻ bao nhiêu, khi xa rồi càng thấy trống trải và hụt hẫng bấy nhiêu. Điều đáng tiếc nhất là, những người ở bên ta thời thanh xuân này, qua thời gian có thể sẽ không còn gặp lại được nữa. Tôi nhớ những người thầy, người cô của mình – những con người cần mẫn và tận tâm mang trong mình sứ mệnh trồng người. Tôi nhớ những bài giảng hàm số, tích phân, phương trình đầy khó hiểu của môn số học; nhớ như in những bài toán hình học không gian hóc não phải giải đi giải lại cả chục lần đến nỗi thuộc luôn cả đề. Tôi nhớ những giờ giảng văn thấm đẫm cảm xúc, nhớ đến những mảnh đời bất hạnh khổ đau trong những giai đoạn đen tối của xã hội; khắc sâu trong tâm những bản hùng ca bi tráng của một thời kì đầy oai hùng, máu trộn bùn non, xẻ dọc Trường Sơn đi chống giặc cứu nước của dân tộc. Mỗi giờ học là một thế giới mở ra với bầu trời những kiến thức rộng lớn, lấp đầy hành trang để chúng tôi vững bước vào tương lai.
Mai đây rời xa, tôi sẽ nhớ da diết những khuôn mặt quen thuộc của bạn bè. Nhớ những dòng lưu bút lén lút viết vội trong giờ học. Nhớ những giọt nước mắt lén quay đi, là những cái ôm siết chặt, là những cái nắm tay, lời an ủi động viên khi bạn bị điểm thấp. Nhớ những nụ cười hạnh phúc vỡ òa là những lần các bạn nam bất ngờ tổ chức ngày kỉ niệm cho con gái… tất cả những kỉ niệm đó sẽ không bao giờ phai nhòa.
Quãng đời học sinh phút chốc cũng đã đến vạch đích, chúng tôi trên hành trình chạy Marathon đang ngày từng ngày hoàn thành những bước nước rút cuối cùng. Bao kì vọng và cả những áp lực thi cử ngày một đè nặng, bao ước mơ đang chờ ngày thăng hoa, chúng tôi hoang mang, chúng tôi mệt mỏi, và cả những sự lo lắng cực độ khi đối mặt với những thay đổi liên tục của kì thi. Nhưng may thay, bên cạnh chúng tôi luôn là những người thầy, người cô ngày ngày vẫn động viên, nhắc nhở chúng tôi, củng cố vững chắc tri thức, là chỗ dựa tinh thần cho những đứa trẻ đầy hồn nhiên và tinh nghịch. Rồi đây lứa học sinh chúng tôi sẽ lại kế thừa và phát huy những thành tích của nhà trường, tự tin đứng vững và đi vào đời bằng những bước chân hiên ngang của những người chiến thắng. Cha mẹ, thầy cô sẽ luôn tin tưởng vào sự lựa chọn của chúng tôi và luôn tự hào về một thế hệ kế tiếp thật sự trưởng thành từ ngôi trường mang tên THPT số 1 Tư Nghĩa. Chúng tôi trên hành trình vạn dặm của cuộc đời sẽ hát vang câu ca tự hào Tư Nghĩa I – nơi chắp cánh những ước mơ.

Chặng đường nào trải bước trên hoa hồng.
Bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai.
Đường vinh quang đi qua muôn ngàn sóng gió.
Lời hứa ghi trong tim mình, vẫn bước đi hiên ngang đầu ngẩng cao.
Và con tim ta đã ước nguyện cùng nhau vai kề vai, đường vinh quang ta chia sẻ cùng nhau. ….

Phan Thu Uyên

MỘT NHÀ GIÁO CHÂN CHÍNH

Trong quá khứ, hiện tại và mãi mãi sau này những thầy giáo, cô giáo luôn là những người gánh vác trên vai những trách nhiệm lớn lao, cao cả đó chính là “trách nhiệm trồng người”. Trong “tam cương” của xã hội phong kiến thậm chí người thầy còn được xếp trước người cha, chỉ phải xếp sau nhà vua. Nếu giữ thứ tự ấy thì ngày này ở những nơi không còn vua như nước Việt Nam ta, rõ ràng vị trí đầu tiên thuộc về người thầy.
Nhà sư phạm nổi tiếng Nadezda Krupskaya, vợ của Lê Nin đã từng khẳng định: “Cơ sở của mọi sự giáo dục là lòng tin ở người thầy”. Mọi người, nhất là các bậc cha mẹ luôn là người đặt niềm tin lớn nhất vào những người thầy giáo, cô giáo chân chính bởi họ là biểu tượng của tri thức, đạo đức và niềm hi vọng.
“Không thầy đố mày làm nên”. Thật vậy! Những người thầy, người cô là những người đã trao cho chúng ta những tri thức, vốn sống quí giá; họ ảnh hưởng trữ tiếp quá trình phát triể, làm nên nhân cách một con người. Họ là những người chắp thêm đôi cánh chó chúng ta bay đến những miền đất xa xôi, đến với khúc hát ru, những điệu hò, những câu ca dao dân ca quen thuộc, đưa chúng ta ngược dòng thời gian để chứng kiến cảnh đau thương, mất mát của một Việt Nam từng bị áp bức, chà đạp rồi nói với chúng ta rằng chúng ta đã “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” mạnh mẽ, hiên ngang như thế nào để chúng ta yêu và biết ơn những người đã ngã xuống để có hôm nay. Là người thầy, người cô cho chúng ta như thế nào là yêu thương lẫn nhau, là biết ơn, là kính trọng, là giữ chữ tín, là sống phải ngay thẳng, và sống cần có một tâm hồn giàu lòng vị tha, bao dung; luôn nhắc chúng ta cần phải biết ngoảnh đầu lại hướng về quê hương, cội nguồn. Những bài toán, những con số tuy cũng thật khô khan song với một niềm nhiệt huyết, say mê đi vào từng bài giảng đã khiến cho những điều tưởng chừng khô khan ấy lại trở nên thú vị, hấp dẫn, tạo nên sự tìm tòi, khám phá để rồi chúng ta lại trót yêu những con số ấy. Đôi khi người thầy còn chia sẽ cho chúng ta những bí mật, những niềm vui nho nhỏ, những kinh nghiệm và vốn sống thực tế để bổ sung vào hành trang bước vào đời của chính mình. Người thầy, người cô là những người luôn định hướng, rẻ đường để chúng ta bước đúng và thật vững chắc trên con đường tương lai,đến với nguồn tri thức đồ sộ của nhân loại. Là người không bao giờ quên nhắc chúng ta rằng: “Học, Học nữa, Học mãi”.
Văn học Goethe đã không nông nổi khi tuyên ngôn: “Trước những trí tuệ vĩ đại tôi cuối đầu, trước những trái tim vĩ đại tôi quỳ gối”. Những người thầy chân chính là những người luôn sống với một trái tim yêu thương, khoan dung, quan tâm đến học trò của mình, là những người coi học trò như chính những đứa con còn đang chập chững bước vào đời. Là người tiếp thêm động lực để những bước chân còn non dại ấy thêm dày dặn, cứng cáp hơn để rồi lại là những người khuyên nhủ, động viên, tiếp sức cho chúng ta khi ta vấp phải những trở ngại trong cuộc đời hay lầm đường lạc lối. Là người khoan dung trước những lỗi lầm của chúng ta nhưng cũng nghiêm khắc khi chúng ta phạm phải sai lầm nhưng vẫn còn ngoan cố, cứng nhắc. Nhưng họ luôn là người mở rộng vòng tay, sẵn sàng tha thứ khi chúng ta biết hối lỗi và nhận lỗi.
Nhà giáo là một công việc rất thiêng liêng, cao cả. Một nhà giáo đích thực phải là người không chỉ đầy đủ có tri thức, những hiểu biết sâu rộng để trao một cách chính xác và đầy đủ nhất có thể cho thế hệ sau mà còn phải là người luôn đặt chữ “tâm” lên hàng đầu. Nhà giáo chân chính là nhà giáo không-nhàn-nhã, là người luôn trăn trở để nâng chất lượng bài giảng nên bởi điều này không hề đơn giản. Là người phải đặt hết tâm huyết, niềm say mê, yêu nghề, và cả niềm tin tưởng vào lớp trẻ mai sau vào trong từng bài giảng.
Vậy nếu lớp bụi thời gian có phủ mờ đi tất cả thì lòng nhiệt huyết và đam mê của một nhà giáo chân chính có khi nào cạn dần?

Trung Trực

GIẤC MƠ THẦN TIÊN

Chúng ta đang từ từ tiến dần về phía cột mốc cuối cùng của khoàng thời gian thanh xuân tươi đẹp dưới mái trường cấp 3 – trường THPT Số 1 Tư Nghĩa…
Chiếc áo dài vướng viếu, khó chịu – nó từng là một nỗi ám ảnh lớn đối với từng đứa học sinh nữ chúng tôi khi đi học. Nhưng bẵng đi một cái, khi bản thân đã dần "thích nghi" và yêu những ngày được mang bộ áo dài trắng tinh ấy đi học, thì cấp ba đã trôi qua tự bao giờ.
Và còn đâu đó là những kỉ niệm đẹp như một giấc mơ… Giá như chúng ta biết được rằng, 3 năm ngắn ngủi biết chừng nào! Không ai chống lại được sự "nghiệt ngã" của thời gian, 3 năm cấp ba chúng ta từng tưởng tượng dài "miên man", chớp mắt một cái đã đi qua. Nếu có thể trở lại, chúng ta tự trách mình sao không giành thời gian tham gia nhiều hoạt động với lớp hơn? Sao không bớt chút thời gian học thêm để lắng nghe tâm sự của đứa bạn thân? Ai cũng nghĩ mình còn đầy cơ hội để đi chơi với nhau, dư dả thời gian để làm nhiều thứ cùng nhau. Nhưng đến cuối cùng, bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu thời gian cũng không thể đủ cho ta lưu giữ những kỉ niệm về bạn bè, về thầy cô, về ngôi trường thân yêu.
Đó là những điều còn chưa dám nói, chưa dám làm! Có bao giờ bạn gửi đến thầy cô một tấm thiệp cảm ơn mà không nhân một dịp nào hết? Người đã trao cho ta kiến thức, giáo dục ta nên người, dạy ta trưởng thành một tí một để mai này bước vào đời…Có bao giờ bạn đã nói những lời cảm ơn chân thành, những lời ngọt ngào với đứa bạn thân kế bên chưa? Cái đứa luôn bên ta những khi buồn, vui, hờn giận; là đứa cứu trợ cho ta mỗi khi lên bảng dò bài; là đứa cùng ta nói chuyện riêng, ăn vặt thầm trong lớp; là đứa cùng ta chia sẻ những điều bí mật,… Thời học sinh, hối tiếc thì nhiều lắm, nhưng điều hối hận nhất vẫn là không dám bày tỏ tình cảm với một ai đó. Người ta thường nói tình cảm tuổi học trò chính là dư vị ngọt ngào nhất, trong sáng nhất mà bạn may mắn có được duy nhất một lần trong đời. Tuổi 17, 18 ngô nghê đó, bạn làm sao biết được cậu bạn hay mua đồ ăn sáng cho bạn, hay cho bạn mượn cái này cái kia dù biết "không bao giờ lấy lại được", hay làm "tài xế" chở bạn đến trường mỗi lúc bạn trễ xe buýt lại là chàng trai bạn sẽ không bao giờ quên mãi về sau. Thế mà câu nói tỏ tình với đối phương vẫn chưa một lần bày tỏ, để hết cấp ba rồi, mối quan hệ đó vẫn mãi là một dấu chấm bỏ lửng.
Có những nông nỗi, giận hờn vẫn chưa kịp nói lời tha thứ cho nhau! Tuổi học sinh luôn có những phút giây "bốc đồng", đôi khi vì một chút háo thắng nhất thời mà tình bạn có thể tan vỡ. Ai cũng từng có một đứa bạn rất thân, nhưng chỉ vì vài lí do nhỏ mà giận dỗi rồi "nghỉ chơi" nhau. Để đến cuối cùng, chúng ta chợt nhận ra nếu ngày đó mình không háo thắng như thế, nếu ngày đó mình nhường nhịn nhau một chút, thì có lẽ mọi chuyện đã khá đi nhiều.
Sẽ có những lần chúng ta “can đảm” trở thành học sinh hư! Năm lớp 10 mới lên nên chúng ta còn khá là ngoan. Kế đến là năm lớp 11, cuối năm vì ham vui nên chúng ta đã tổ chức một “cuộc chiến” bong màu, bóng nước ngay tại lớp. Và tất nhiên là kết quả ai cũng biết rồi đó: thầy hiệu trưởng phạt cả lớp viết kiểm điểm. Lúc đó mỗi chúng ta đứa nào cũng sợ hãi, mặt tái xanh. Nhưng giờ nghĩ lại chỉ biết khúc khích ngồi cười… Và còn đó là những lần không học bài cũ, nói chuyện riêng, ăn vặt trong lớp, chọc ghẹo lẫn nhau…
Có ai đó đã hát rằng:
“Từng trang giấy với nét chữ quen thuộc kia
Với những ước mơ trẻ con chất chứa bao nhiêu mơ mộng
Hàng cây phượng dài trong sân
Nơi chúng ta khắc lên một trái tim
Sao giờ đây khi xa nhau cây buồn ngơ ngác.
Thời gian hỡi nếu có lướt qua ngày xưa
Nhớ nhắn với những bạn thân hãy giữ trên môi nụ cười
Để mai này khi trong tim nghe vắng xa hay nhớ về một giấc mơ
Giấc mơ hồn nhiên, tuổi học trò.
Dù cho thời gian mang ta lớn dần, tuổi thơ xa mãi
Dù rằng giờ đây mỗi đứa một nơi
Tình bạn của ta nguyện xin giữ mãi thật sâu trong tim
Để mai này là hành trang cùng bước vào tương lai.” Ngoài trời đang mưa những cơn mưa của mùa đông, rồi sẽ đến mùa xuân bận rộn học hành, và sẽ đến mùa hè thi cử… Chỉ thoáng nghĩ đến ngày phải chia tay thầy cô, chia tay bạn bè và mái trường mà đã thấy nghèn nghẹn trong lòng…Rồi mọi thứ cũng sẽ đến, cũng sẽ diễn ra, chúng ta hãy lấy những điều ấy làm động lực để cùng nhau học tập, rèn luyện để có được kết quả tốt để không phụ lòng mong đợi của cha mẹ, thầy cô, và để bù đắp lại những cố gắng học tập của bản thân…Chúc K40 của trường đạt nhiều thành tích tốt đẹp. Cuối cùng, chúc tất cả thành viên của gia đình 12A10 đậu đại học, đạt được ước mơ mong muốn!

Thu Hiền

Các tổ

Bức tranh bốn mùa của tập thể

Thông tin

Ban quản trị

Trang web được tạo nên bởi sự góp sức của các thành viên trong tập thể 12A10

Thông tin liên hệ

  •   0966001743
  •   Lớp 12A10 trường THPT số 1 Tư Nghĩa
  •   buivandong0902@gmail.com.
  •  https://classa10.000webhostapp.com

Bình luận

Mọi đóng góp của các bạn sẽ giúp chúng tôi ngày càng hoàn thiện trang web.
Xin chân thành cảm ơn!